Đăng nhập

Vu vơ

    Cuong Knight
    By Cuong Knight

    Mệt có vị chua,

    Cô đơn có vị đắng,

    Đau khổ có vị cay,

    Đau lòng mang chút mằn mặn,

    Nếm đủ cả, còn thiếu vị ngọt…

    Có những ngày ăn không ngon

    Nghe nhạc cũng nhàm chán

    Làm gì cũng mệt mỏi

    Và lười cả hít thở

    Dạo gần đây tôi thức đêm nhiều, khi mà mọi vật tĩnh lặng , đồng hồ cũng điểm 1 , 2 giờ sáng thì tôi mới bắt đầu buông tất cả mọi suy nghĩ xuống để chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ tự đến không ép buộc. Dường như tôi chỉ đợi có thế, đợi sự mệt mỏi ập đến và lý trí vô thức mà từ từ bước vào cơn mơ. Tôi nghĩ rằng mình đang mắc bệnh của người già, khi mà giấc ngủ trở nên khó khăn hơn bất cứ khi nào, mọi thứ đều khá chập chờn và mơ hồ.

    Ánh sáng ban ngày vô thức đẩy tôi lao vào guồng quay cuộc sống thì đêm về tôi lại tĩnh lặng để đối diện với chính nỗi đau của mình, đối diện với nỗi nhớ cào xé tâm can, đêm hun hút còn lòng người lại giông bão, chỉ có thể buông ra những tiếng thở dài nặng nề.

    Có người bảo rằng đêm thường mang lại cho ta nhiều tâm trạng , cảm xúc. Đêm với những người đang cô đơn như tôi dường như sâu thăm thẳm, quả thật nặng nề, khi bản thân phải xoay sở trong nỗi đau của mình, thao thức trong những tin nhắn gửi đi không được hồi âm. Ký ức là những mảng đáng sợ và chênh vênh !

    Thật lòng, tôi thèm có một giấc ngủ sâu, thèm một giấc ngủ ngon lành nhẹ sau một ngày mỏi mệt, nhưng trái tim chẳng để tôi yên, dù tôi có cố vô tâm, cố bàng quan với nỗi nhớ thì đành phải bất lực để nó mặc sức hoành hành tâm can tôi. Tình yêu mơ hồ nhưng nỗi đau thì quá thực thể.

    Cuong Knight

    Cuong Knight

    Tôi là tôi!
    Giới thiệu về tôi

    Thích thể thao và CNTT. Phương châm sống: Sống để chiến đấu - To live is to fight!